Sống trọn vẹn không phải là trở thành một phiên bản hoàn hảo, mà là dám sống đúng với bản thể của mình – hồn nhiên, chân thực và đầy cảm xúc.
1. Sống trọn vẹn là trở về với bản thể nguyên sơ nhất
“Là mình trọn vẹn” – nghe đơn giản, nhưng lại là hành trình đầy can đảm để quay về với con người nguyên bản bên trong. Đó là sự hồn nhiên không giả tạo, là cái thật không phòng thủ, là bản thể không bị bóp méo bởi ánh nhìn của người khác.
Sống như vậy không phải là yếu đuối, cũng không phải là ngây thơ thiếu suy nghĩ. Đó chính là sự khôn ngoan – sự trưởng thành sâu sắc đến từ bên trong.
2. Khi xã hội thích những vai diễn, ta lại cần được là chính mình
Chúng ta đang sống trong một thế giới mà mọi người đều quá quen với việc “diễn” – nói điều nên nói, làm điều nên làm, để vừa lòng người khác. Người ta chọn lọc lời nói để tỏ ra khôn ngoan, để được công nhận là có bản lĩnh, có ý chí.
Nhưng trong sự tỉnh táo đó, đôi khi chúng ta đánh mất chính mình. Càng cố gồng lên để “hoàn hảo”, ta lại càng rời xa sự chân thật.
3. Không gian thân mật – nơi bạn xứng đáng được là chính mình
Trong những mối quan hệ thân tình như gia đình, bạn bè hay tình yêu – nơi đáng ra phải là nơi ta được an toàn nhất để sống thật – thì lại thường là nơi ta “diễn” nhiều nhất.
Chúng ta sợ tổn thương. Sợ bị đánh giá. Nhưng nếu không thể hiện bản thân một cách hồn nhiên và trung thực trong không gian thân mật ấy, thì còn nơi nào có thể?
Chính trong khoảnh khắc ta dám nói điều mình nghĩ, dám thể hiện phần yếu đuối, dễ tổn thương nhất của mình – cũng là lúc ta được là mình nhất. Và kỳ diệu thay, đó lại là chiếc chìa khóa để người khác hiểu ta, yêu ta, và kết nối sâu sắc với ta hơn bao giờ hết.
4. Trưởng thành không phải là che giấu cảm xúc – mà là dám sống cùng nó
Trưởng thành không có nghĩa là luôn mạnh mẽ, tỉnh táo hay kiểm soát tuyệt đối cảm xúc. Mà là khi ta nhận diện được những phần dễ tổn thương của bản thân, dám để chúng lên tiếng – một cách có ý thức và chân thành.
Sự hồn nhiên không phải là một điều ngốc nghếch. Đó là sự thông minh đầy cảm xúc. Và trong thế giới đầy sự so sánh và phán xét này, sống thật là một hành động dũng cảm.
Được là mình – tự do và hạnh phúc nhất
Hãy cho phép bản thân được hồn nhiên. Hãy nói điều bạn thật sự nghĩ, thể hiện điều bạn thật sự cảm. Khi bạn sống thật, bạn không chỉ hạnh phúc hơn – bạn cũng giúp người khác cảm thấy an toàn để được là chính họ.
Là mình – một cách trọn vẹn.
Là chính mình – một cách hạnh phúc nhất.
Bạn xứng đáng!

Leave a comment